Theo
đơn của bà Đinh Thị Đơn cho biết: Sự việc xẩy ra vào khoảng 8 giờ sáng ngày 07.4.2008 tại xã Gia Tiến, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình. Tôi cùng chồng là ông Nguyễn Hữu Kiêm và các con về nhà bố chồng để làm giỗ cụ ông. Trong đám giỗ, có rất nhiều người cả bà con xóm giềng xa gần và anh em họ hàng cùng có mặt. Trong số đó có 5 người đàn ông gồm: Nguyễn Hữu Đáng, Nguyễn Hữu Hùng, Nguyễn Hữu Điền, Nguyễn Hữu Sơn, Nguyễn Hữu Trường và một phụ nữ tên là Nguyễn Thị Thủy cùng họ hàng bên nhà chồng vốn đã có xích mích với vợ chồng bà Đơn từ lâu.
Khoảng 11h30 phút, những người nói trên
đã dùng bạo lực cùng lời đe dọa chồng tôi. Ông Điền và ông Hùng nhảy vào vừa đấm đá, vừa bóp cổ và đẩy chồng tôi ngã xuống chân sập. Cả hai con trai của bà Đơn là anh Thắng và anh Hiến đã bị ông Đáng hô hoán những người còn lại khóa tay bằng cách ôm giữ chặt nên không thể cựa quậy được. Thấy sự việc nguy cấp với chồng và con, bà Đơn đã chạy đến can ngăn, lập tức bị ông Sơn túm tóc giật ra rồi đánh liên tiếp. Chưa hết, các ông Trường, Hùng, Đáng và ông Điền liên tiếp đánh vào ngực, mắt, đầu khiến bà Đơn phải đi cấp cứu và phải nằm điều trị gần 50 ngày tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Ninh Bình. Trong đơn bà Đơn gửi báo ĐS&PL, bà Đơn phản ánh việc VKSND huyện Gia Viễn vẫn giữ quan điểm quyết định không khởi tố vụ án hình sự của cơ quan công an huyện là chưa thoả đáng. Theo bệnh án số 149/KHTH ngày 15.7.2008 của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Ninh Bình thì thương tích của bà Đơn gồm: Xưng đau vùng gáy; Xưng đau 1/3 giữa đùi trái; Xây xát da ngón 1 bàn tay trái; Mắt phải sưng nề bầm tím lan toả. Theo kết luận giám định thương tật pháp y ngày 10.9.2008 của Tổ chức giám định pháp y tỉnh Ninh Bình kết luận bà Đơn bị giảm 26% sức khoẻ...
Được biết, sau khi sự việc xẩy ra, công an xã Gia Tiến đã đến hiện trường nơi xảy ra vụ việc để lập biên bản và ghi nhận lời khai từ các bên. Cùng lúc, bà Đơn đã nộp đơn tố cáo lên công an huyện Gia Viễn. Ngày 19.8.2008, Thiếu tá Hoàng Văn Toàn - Phó thủ trưởng CQĐT huyện Gia Viễn đã ký quyết định số 39 trưng cầu giám định pháp y tỉnh Ninh Bình. Tuy nhiên sau khi có kết luận giám định pháp y công an huyện Gia Viễn lại ra quyết định không khởi tố vụ án này. Công an huyện Gia Viễn cho rằng trong số 26% tỷ lệ thương tích mà cơ quan CSĐT công an huyện Gia Viễn trưng cầu giám định tại tổ chức Pháp y tỉnh Ninh Bình, chỉ xác định được thương tật bà Đơn chỉ có 8% là do bà Đơn dùng ghế nhựa phang ông Điền, ông này đỡ ghế bật lại gây nên thương tích cho bà Đơn. Công an Gia Viễn cho rằng hành vi của ông Điền là "phòng vệ chính đáng". Còn lại 18% thì không thấy cơ quan công an huyện Gia Viễn cũng như VKSND huyện Gia Viễn đề cập đến và cả hai cơ quan này cũng không chứng minh được 18% thương tật còn lại của bà Đơn từ đâu mà có.
Trong v
ăn bản trả lời về việc khiếu nại của bà Đơn của công an huyện Gia Viễn cho rằng, việc bà khiếu nại không khởi tố vụ án hình sự với những người tham gia đánh bà, chồng con bà là bỏ lọt tội phạm, về việc này, quá trình điều tra cơ quan CSĐT đã tiến hành thu thập tài liệu điều tra, xác minh đảm bảo tính khách quan và đúng quy định của pháp luật. Do vậy cơ quan CSĐT công an huyện Gia Viễn đã có đủ cơ sở kết luận việc không khởi tố vụ án hình sự đối với vụ việc trên là có căn cứ và đúng pháp luật.
Tuy nhiên, bà
Đơn không đồng tình với các văn bản trả lời của cơ quan công an huyện Gia Viễn, cũng như VKSND huyện Gia Viễn nên bà Đơn vẫn tiếp tục có đơn khiếu nại gửi đi các nơi. Trong vụ việc này tang vật gây án mà cơ quan tiến hành tố tụng cho rằng bà Đơn dùng để tấn công và anh Nguyễn Hữu Điền chống trả là để phòng vệ đã không thuyết phục được người trong cuộc bởi các tang, vật chứng đó đã không được thu giữ. Việc trưng cầu giám định pháp y do chính cơ quan công an yêu cầu nhưng khi có kết luận lại xác định không đủ căn cứ khởi tố vụ án hình sự. Thiết nghĩ các cơ quan tiến hành tố tụng của tỉnh Ninh Bình cần cân nhắc, xem xét một cách thoả đáng những nội dung liên quan đến vụ việc này tránh việc khiếu nại, tố cáo kéo dài.
Đông Phương