 |
| Ảnh chỉ có giá trị minh hoạ |
Tôi bồi hồi nghe máy, đầu dây bên kia ông anh trai hớn hở "chú thu xếp ra ngoài này ngay, anh chuẩn bị cưới vợ rồi...". Trước khi cúp máy, ông anh còn dặn với thêm "cả đời mới có một lần thôi đấy! ". Quả thật, nếu ông anh mà không chuẩn bị cưới vợ thì tôi cũng rất muốn bay ra Bắc. Tôi đã xa quê, xa nhà quá lâu rồi. Những năm tháng vật lộn một mình ở miền Nam, trốn tránh quá khứ ở một nơi xa lạ làm tôi nhớ quê hương da diết, nhất là cảm giác tội lỗi với người ấy...Ngày ấy, cái thủa học trò ngu ngơ, tôi đã yêu Thu, cô bạn học cùng khoá ở làng bên. Ngày nào tôi và Thu cũng đèo nhau đi học trên chiếc xe cà tàng, vượt hơn 15 cây số tới trường. Tối đến, tôi lại vờ đi học nhóm để được gặp Thu. chúng tôi đèo nhau đi chơi và tận hưởng những giờ phút vui vẻ, quyến luyến bên nhau.
Những lúc được gặp nhau là những thời khắc vô cùng quý giá của tôi và Thu. Chuyện gì đến cũng đã đến, vì lâu ngày không được gặp nhau, phần vì nhớ, phần vì không kìm chế được bản năng của mình. Tôi và Thu đã làm chuyện người lớn với nhau. Sau lần ấy, chúng tôi cùng hứa quyết tâm thi đỗ vào đại học.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng mấy chốc chúng tôi lại bước vào cái thời kì mong ngóng, chờ đợi kết quả. Nhưng đúng lúc biết tin mình trượt đại học thì Thu cũng hẹn tôi ra nơi cũ, đôi mắt ướt lệ thông báo cô ấy đang có em bé. Nghe xong lời nói ấy, gương mặt của một thằng con trai non đời như tôi tái mét, tim đập thình thịch, chân tay rụng rời. Chúng tôi phải làm sao bây giờ, cưới nhau thì không thể vì Thu còn phải đi học.
Suốt đêm hôm ấy, tôi không làm sao ngủ nổi. Hoang mang và lo sợ, tôi không có ý nghĩ gì hay ho hơn là phải trốn đi thật xa.
4 năm trôi đi, tôi đã trở thành một đầu bếp tại một nhà hàng lớn ở Sài Gòn. điều này làm tôi thấy vô cùng mãn nguyện vì khi mới bước chân vào đây tôi chỉ là một thằng phụ bếp bình thường cho một quán ăn nhỏ gần bến xe Miền Đông. Tôi đã quyết định gọi điện về vì đã 4 năm bặt tin quê hương, bặt tin về Thu. Tôi đã thấy rất mừng vì không ai trách móc gì tôi, không ai đả động tới cái thai của Thu cả. Lại hay tin anh trai sắp cưới vợ nên đây là cơ hội vàng để tôi về lại quê hương.
Đám cưới được chuẩn bị rất kĩ càng, các cô, các thím, các mợ, các chú họ hàng cứ xúm vào tíu tít lo việc thật vui. Anh trai tôi trông bảnh bao và rất lịch sự trong bộ đồ vét mới. Đêm trước khi đón dâu, anh và đám bạn rủ tôi tới nhà cô dâu xơi trà, ăn kẹo vì đây là cái lệ của làng, đám cưới nào cũng vậy.
Khi đoàn xe đỗ trước cổng nhà cô dâu, tôi mới thực sự cảm thấy như cả bầu trời đêm đổ sập xuống thân thể mình. Cô dâu lộng lẫy trong chiếc áo dài truyền thống niềm nở ra đón khách. Tôi sững người chết lặng. Nhìn thấy tôi, Thu chẳng nói chẳng rằng chạy vụt vào trong với hai dòng nước mắt, để lại sự ngỡ ngàng cho cả thanh niên hai họ đàng trai và đàng gái.
Thì ra, khi tôi ra đi.Thu đã lặng lẽ giải quyết cái thai ấy một mình rồi lên Hà Nội học. Đó cũng là nơi Thu và anh trai tôi gặp nhau. Họ đã nảy sinh tình cảm và quyết định làm đám cưới. Tôi đâu có ngờ, chị dâu tôi lại chính là người yêu năm xưa của mình. Người mà tôi luôn thấy có tội và day dứt trong lòng. Nay, tôi biết phải làm sao để đối mặt với Thu trong ngôi nhà của mình đây. Cả Thu nữa, cô ấy sẽ làm sao khi hai chúng tôi giờ đây lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.
Cảm giác tội lỗi với Thu, với anh trai làm tôi cứ đờ ra như một khúc gỗ mục bị mối mọt đục rỗng tuếch trong lòng. Từng chén rượu cứ vơi dần mà nỗi day dứt của kẻ tội đồ cứ trào dâng càng lúc càng mạnh mẽ. Chẳng nhẽ tôi lại chạy trốn một lần nữa ư? Nhưng nếu ở lại, làm sao tôi có thể đối mặt với thực tại đây. Chỉ vì những bồng bột, sai lầm của mình trong quá khứ mà tôi phải trả giá đắt như thế này!
Hạnh Trần |